Wednesday, June 19, 2013

Chứng cứ người ngoài hành tinh thời cổ đại

Bất kì bí ẩn nào chưa tìm ra lời giải thích hợp lý thì luôn là chủ đề tranh luận rầm rộ. Người ngoài hành tinh (UFO) cũng thế. Chúng ta đã thấy nó hàng trăm lần, ghi lại chứng cứ, tường thuật những cuộc gặp gỡ UFO của chính bản thân… Vậy chúng ta cùng tìm hiểu xem từ thời “xưa xửa xừa xưa” đến nay, chúng ta và người ngoài hành tinh đã “chạm mặt” nhau mấy lần nào?
Hình vẽ ở Val Camonica ở Ý (12.000 năm trước)

Có lẽ không đâu trên thế giới sở hữu một lượng tranh khắc đá cổ đại khổng lồ như Val Camonica, khoảng 350,000 hình vẽ các loại! Trong đó có những bức tranh nhìn chẳng khác nào những phi hành gia ngày nay: đầu gối hơi khụy xuống, như trong môi trường không trọng lực; khoác những thứ trông như áo bảo vệ và nón phi hành gia, thậm chí có cả ăng-ten trên nón! Phải chăng người xưa đã cố gắng lưu lại dấu tích rằng họ đã từng tiếp xúc với những nhân vật ngoài trái đất này? 

Nepal: Chiếc đĩa Lolladoff (12.000 năm trước)

Chiếc đĩa tìm thấy ở vùng Mussorie, được cho là sản phẩm của những người bí ẩn Dzopa (Dropa), là một hình ảnh cực kì rõ ràng về sự sống ngoài trái đất. Ta dễ dàng thấy những vòng xoắn ốc tượng trưng cho thiên hà, có hình ảnh người ngoài hành tinh và cả hình đĩa bay. Tất cả những hình ảnh, một cách khó hiểu, đều tuân theo một tỉ lệ vàng 1,618. Có thể chiếc đĩa này là một thông điệp rằng có những cư dân từ thiên hà khác đã từng viếng thăm Trái Đất? 

Úc: Những bích họa trên đá (5.000 năm trước)


Đây là tác phẩm của cư dân bản địa thuộc lưu vực sông Glenelg, vùng Kimberley, nước Úc. Những nhân vật trong hình vẽ được biết đến là thần sáng tạo thế giới Vondjina. Vấn đề ở chỗ những đôi mắt đen to cộ cũng như những vật thể bao quanh đầu của họ khiến chúng ta phải suy nghĩ. Điều gì khiến họ miêu tả những vị thần trông “khác người” đến thế? Hay họ đã nhìn thấy người ngoài hành tinh và lầm tưởng? 

Lưỡng Hà: Bản vẽ cổ (Thế kỉ IV TCN - 2.400 năm trước)
Nhìn trên hình, chúng ta có thể thấy người Sumer cổ đại (thuộc nền văn minh Lưỡng Hà) khắc họa một vị thần đang lái một con tàu. Hãy nhìn kĩ, bạn có thấy hình vẽ trên rất giống một nhà du hành đang ngồi trong buồng lái và cầm thứ y hệt như bảng điều khiển ngày nay vậy. Rất có thể người họa sĩ đã nhìn thấy những điều đáng kinh ngạc nhưng tư duy của người xưa chỉ mới dừng lại ở những hình ảnh như thế. 

Peru: Những đường kẻ ở Nazca (Khoảng 2.300 - 1.200 năm trước)

 Thuộc Nam Mỹ, trên sa mạc Nazca rộng lớn của Peru là một dãy những hình vẽ cổ xưa trải rộng trên diện tích hơn 50 dặm. Những hình vẽ ấy khiến cho các nhà khảo cổ học đau đầu hàng thế kỉ qua. Từ những đường kẻ đơn giản, những khối hình học đến hình những con thú, chim và người, một số dài hơn 600 bộ. Vì kích thước quá sức khổng lồ của nó cùng với việc những hình vẽ rất chuẩn xác, ngay hàng thẳng lối nên chỉ có một cách duy nhất là vẽ từ trên không trung, với tầm nhìn bao quát nhất. Thế nhưng không có điều gì chứng minh rằng những cư dân Nazca cổ xưa có thể sỡ hữu một chiếc… máy vẽ biết bay như thế. Giả thuyết của những người nghiên cứu UFO cho rằng đây là những đường băng cho các tàu vũ trụ cất cánh, hạ cánh. 

Ấn Độ: "Cỗ xe thần thánh" trong thiên sử thi (Thế kỉ X - 1000 năm trước)
Trong khá nhiều thiên sử thi được viết bằng chữ Phạn của người Ấn Độ (như Mahabharata, Ramayana, kinh Vệ Đà,…) đều có đề cập đến một vật thể bay của thần thánh được gọi là vimana. Trên hình vẽ, các bạn cũng có thể thấy cỗ xe này chẳng khác nào một chiếc nón lơ lửng giữa bầu trời! Người Ấn còn miêu tả vimana là một vật thể bay hình ống hay hình tròn, có 2 tầng, bay nhanh ngang ngửa tốc độ của gió và phát ra những âm thanh… du dương. 

Ý: "Đức mẹ và thánh Giovannino" và UFO (Thế kỉ XV - 500 năm trước)

Bức tranh của họa sĩ Domenico Ghirlandaio vẽ vào thế kỉ 15, là một phần của bộ sưu tập Loeser lưu giữ tại tòa nhà Palazzo Vecchio ở Florence, Ý. Trên vai phải của Đức mẹ Mary hiển hiện rõ ràng một vật thể lạ hình đĩa bay. Bên dưới là hình ảnh một người đàn ông cùng con chó của ông ta rõ ràng là đang nhìn về phía vật thể đó. Có thể xem đây là bằng chứng cụ thể nhất về UFO từ thời xưa. 

Hà Lan: Bức tranh tôn giáo (Năm 1710 - 300 năm trước)

 Bức tranh “Lễ rửa tội của Thiên Chúa” của Aert De Gelder vào năm 1710 có hình ảnh hoàn toàn giống một chiếc đĩa bay như ngày nay. Vật thể bay ấy chiếu những luồng sáng tập trung vào Chúa, sáng rực giữa đám đông dân chúng. Nhiều người cho rằng hình ảnh ấy đơn giản thể hiện quyền năng của những thế lực thần thánh như thiên thần chẳng hạn. Nhưng, điều đó cũng cho thấy chính họa sĩ cũng đã có ấn tượng cũng như khái niệm về những thế lực siêu nhiên ngoài trái đất.




Giải mã những điều kiêng kị về rắn độc

Bị rắn cắn thì cấm đi vô nhà, cấm qua cầu. Bị rắn cắn đã chữa lành, chớ nên ăn đậu xanh, coi chừng mất mạng. Rượu rắn quý không phải ở tam xà, ngũ xà hay cửu xà, mà là ngâm với bao nhiêu rượu. Cố đại đại tá Trần Văn Dược (chủ trại rắn Đồng Tâm) lý giải những vấn đề này một cách rất khoa học...

Chữa lành rắn cắn vẫn chết vì ăn đậu xanh

Đại tá Trần Văn Dược kể có lần một nạn nhân bị rắn độc cắn, đến trại Đồng Tâm thì tim đã ngừng đập nhưng ngực còn ấm. Ông dùng mật rắn hổ cấp cứu, người này dần dần hồi phục. Sau đó ông căn dặn nhiều lần là trong vòng 6 tháng, tuyệt đối không được ăn đậu xanh.

Mấy ngày sau, điện thoại cấp báo người bệnh đã trở nặng, hôn mê sâu rồi đột tử. Truy nguyên nhân, được biết sáng đó người bệnh đi ra ngoài, ăn cháo lòng, trong đó có giá (mầm của đậu xanh).

Theo giải thích của ông chủ trại rắn, bước đầu, mật rắn chỉ có tác dụng phong tỏa chất độc của nọc trong người (lúc này đã nằm sâu trong lục phủ ngũ tạng), không cho nó gây hại, cần phải có thời gian dài để hóa giải, đào thải dần dần.


Đậu xanh lại có dược tính giải độc, đối kháng với mật rắn, nên khi ăn đậu xanh, tác dụng phong tỏa của mật rắn không còn nữa, nọc rắn lại phát huy tác dụng. Lúc này nó đã nằm sâu trong các bộ phận quan yếu của cơ thể nên người bệnh chết, không cách gì cứu chữa.

Nhầm lẫn chết người vì gặp những con rắn… sún răng

Về những quan niệm kiêng cữ của dân gian như bị rắn cắn không được vô nhà, không được đi qua cầu…, nhiều người cho là mê tín, vô lý. Đại tá Trần Văn Dược lại cho rằng các quan niệm này có cơ sở khoa học, nhưng do người ta chỉ thấy hiện tượng, không lý giải được bản chất nên mới nói hoang đường.

Theo giải thích của ông, rắn càng độc, tốc độ lan tỏa của nọc rắn càng nhanh, tác động càng mạnh. Điều trị rắn cắn, thời gian là yếu tố quyết định, đã phát hiện rắn cắn phải sơ cứu và đưa đi cứu chữa ngay mới có cơ may sống sót. 

Những người được đưa đi cứu chữa ngay, tỉ lệ sống cao hơn những người rề rà, rắn cắn ngoài đồng, đem về nhà thay quần áo rồi mới đi trị, hoặc chờ đi rước thầy về. Dân gian so sánh hai tỉ lệ này rồi gút lại thành điều cấm kỵ.

Bị rắn cắn, không được đi qua cầu có lý do sau: Nếu vết cắn được ngâm trong nước, một phần nọc rắn sẽ bị hòa tan, hàm lượng nọc rắn thấm vào cơ thể sẽ giảm đi. Ngày xưa đường sá ít, nhiều kênh rạch, chưa có cầu, những trường hợp bị rắn cắn mà lội sông, kênh rạch đi điều trị, tỉ lệ sống sót sẽ cao hơn những người đi trên bờ, nên người ta nghĩ đến chuyện gặp cầu thì không được đi qua, mà phải… lội nước.

Câu chuyện rắn “sún răng” cũng là phát hiện thú vị của ông chủ trại rắn: Dân gian thường xem dấu vết cắn để đoán rắn lành hay rắn độc. Thông thường, răng rắn lành có 3 dấu hình tam giác. Răng rắn độc có hai dấu. Vết cắn một dấu là của các loại côn trùng khác. 

Ấy vậy mà có nhiều người chết oan vì rắn độc cắn chỉ có một dấu răng. Nhiều thầy thuốc non tay, nhìn thấy một dấu răng, cho là con vật khác cắn nên lơ là, bỏ qua. Vì sao?. Kinh nghiệm sai, hay có loại rắn độc đặc biệt chỉ có một răng?.

Tất cả rắn độc đều có hai răng nanh rỗng ruột nối liền với tuyến nọc trong vòm họng. Khi cắn, nọc rắn được bơm vào hai răng nanh và truyền vào cơ thể người. Trong điều kiện tự nhiên, nhiều lúc rắn chiến đấu với những sinh vật khác. Ranh nanh của rắn sắc bén nhưng giòn, dễ gãy, nếu cắn phải những vật cứng hơn sẽ bị gãy răng và có những con rắn độc bị sún chỉ còn một răng. Người ta dễ chết vì những sai lầm tai hại này.

Tam xà, ngũ xà hay cửu xà?

Lâu nay, dân gian truyền tụng những món rượu rắn bổ dưỡng như: Tam xà đởm, Ngũ xà nhất điểu, Cửu xà nhất điểu… khả năng bổ dưỡng cường dương, bổ thận… Trong đó Tam xà là hai rắn độc một rắn trung; Ngũ xà là bốn rắn độc, một rắn trung với con bìm bịp; Cửu xà là chín loại rắn độc…

Tuy nhiên, người có kinh nghiệm lâu năm cho rằng cái quý nhất trong rượu rắn không phải ở thịt, xương mà chính là nọc rắn. Thịt rắn hổ là món nhậu ngon nhưng về dinh dưỡng, dược tính thì cũng tương tự thứ thịt khác.

Giá trị của rượu rắn không phải ở chỗ bổ dưỡng mà chủ yếu là giải độc. Uống rượu rắn chừng mực điều hòa sẽ giúp cơ thể tẩy độc, có lợi cho gan thận, từ đó tiêu hóa tốt, giúp cơ thể mạnh khỏe.

Vậy Tam xà, Cửu xà, Ngũ xà cái nào bổ hơn, có phải nhiều rắn hơn là quý?. Theo quan điểm của đại tá Trần Văn Dược: “Cái chính không phải là bao nhiêu con rắn, mà là ngâm với bao nhiêu rượu?. Ít rắn mà ngâm với lượng rượu vừa phải thì vẫn tốt hơn nhiều rắn ngâm với quá nhiều rượu. Chín con rắn ngâm 20 – 30 lít rượu, sao bằng một con ngâm một lít?”.

Đại tá Trần Văn Dược sinh năm Kỷ Tỵ 1929 là năm rắn, rồi cũng đúng năm Kỷ Tỵ 1988 ông bị rắn cắn, mất tròn đúng 60 năm tuổi. Chính ông là bậc thầy bắt rắn, gọi rắn, đuổi rắn và chữa trị rắn cắn từ những năm chiến tranh đến khi lập ra Trại rắn Đồng Tâm, thế nhưng ông mất cũng vì rắn cắn… mà không thể cứu chữa được.