Monday, July 15, 2013

[Truyện ma có thật] Quỷ cốt

kể cho các bạn nghe câu chuyện "quỷ cốt" có thật bắt nguồn trong chính dòng họ nhà mình. Qua đó hy vọng các bạn sẽ có cách giải quyết đúng đắn trong trường hợp tương tự chứ không mắc sai lầm như dòng họ nhà mình.

Nhắc lại đây là câu chuyện có thật, đứa nào mà bảo gió thì quăng gạch gãy răng đứa đó. Trong đây không có yếu tố kinh dị , giật gân chỉ là những hiện tượng kỳ dị thôi. 

Câu chuyện 1: Cội rễ của sai lầm

Mọi chuyện bắt đầu từ những năm 198x không rõ, khi đất nước vừa giải phóng xong, đang choảng nhau với anh Cam. Nhà anh của mẹ mình ( gọi là bác ) quyết định chuẩn bị định cư ra nước ngoài theo diện HO gì đó. Nên quyết định treo biển bán nhà. Dòng họ nhà mình có quen một ông thầy tên H. , các bác có thể xem ổng là thầy thuốc cũng được, thầy bắt ma cũng được, ổng ngày xưa theo phái tà ma gì đó bên Nhật, sau về lại Việt Nam, nói tiếng Nhật cực giỏi. Thực tế là cả họ nhà mình đều ở Sài gòn, theo đạo thiên chúa nên cũng chả tin vào chuyện ma quỷ. Các bác trong họ chỉ chơi với ông thầy H. giống như bạn quen thân thôi, lâu lâu bốc vài thang thuốc bóp tay bóp chân này nọ...

Trong một lần ông H. đến chơi nhà bác mình, ổng ngồi nói chuyện một hồi liền hỏi ông bác mình một câu rất lạ : " anh ở nhà này có thấy gì ...lạ không ? " . Bác mình giật mình, do thường ngày bác đi ngủ thường hay mơ thấy một toán có 8 người, trong đó có 1 nữ, trong giấc mơ hay nói bác ấy là : " Sao dám nằm đè lên chúng tôi" . Bác mới hỏi ông H. : " sao chú lại nói thế ? " .; Ông H. ngập ngừng nói: " nói ra anh đừng giận, em nghĩ nhà anh có người chết chôn phía dưới ". Bác mình lúc đó đang treo biển bán nhà, nếu mà tin này đồn ra thì ai mà mua nữa. Bác mình cả giận nói : " Chú nói gì kỳ vậy? Tôi ở cả mấy năm nay có thấy gì đâu ! ( kỳ thực bác nói dối ) " .

Ông H. nói : " em cảm thấy có âm khí trong nhà rất nặng, em chỉ khuyên anh nên xử lý sớm tránh để lâu, không thì ảnh hưởng đến người sống" . Bác mình thì cũng nghĩ, thôi thì cứ thử tìm hiểu xem có đúng là có người chết dười nhà mình không, nên mới nhờ ông H. tìm thử .

Ông H. mới ngủ lại nhà bác mình 3 đêm , trong 3 đêm đó ổng chỉ ngủ , rồi khấn lấm rấm cái gì đó. Sang sáng ngày thứ 4, ông nói chuyện với bác mình: " em đã thương lượng xong với mấy người đó. Họ cũng không có ý xấu. Họ chỉ muốn nhở mình đào xong đưa cốt họ đi an táng. Xong việc họ chắc sẽ phù hộ cho mình" . Bác em gật đầu đồng ý. Thế là ông thầy H. liền chỉ vị trí đám 8 người bị lấp.

Công việc đào bới được tiến hành chỉ bởi riêng bác em, không nhờ đến người ngoài do sợ bị người ta phát hiện có cốt thì nhà khỏi bán luôn. Không ngờ, đào chưa đến 1 m thì phát hiện ra một cái miệng giếng khô. Đào tiếp khoảng 4,5 m nữa thì phát hiện xác của 8 người.



Ông thầy H. nói : họ nói với em là họ là dân chạy nạn trong chiến tranh, hồi năm chiến tranh, chạy trốn chết trong nhà này. Chủ nhà thấy vậy sợ quá liền quăng xác xuống giếng khô lấp đất lên. Vài năm sau giải phóng thì bán nhà này lại cho anh. Họ chết cũng thảm lắm ". [Note: nguồn gốc của 8 người này không phải vậy nhưng do liên quan đến chính trị, sợ del thớt giống hồi xưa nên thay đổi chút xíu cho phù hợp. Tuy nhiên cũng không quan trọng lắm. ]

Bác mình đào lên 8 cái bộ xương, thấy quá sợ hãi. Theo như dự định ban đầu là hốt vào hòm nhỏ rồi cho đi an táng là xong chuyện; Ai ngờ, chẳng biết lúc ấy bác mình nghĩ cái khỉ gì hoặc là do ích kỷ hoặc lại do quá sợ hãi, lại không làm như dự định, mà lại lấp đất ngược trở lại, dù ông thầy H. có ngăn cản thế nào cũng không được.

Cuối cùng ngăn mãi không được, ông H. lắc đầu nói : "Anh hại cả anh và em rồi. Chúng ta sẽ sống không yên đâu với họ đâu"

Có ai ngờ đều đó là sự thật.

Câu chuyện 2 : Khúc dạo đầu 

Tất cả diễn tiến quá trình đào lấp, chỉ có bác mình và ông H biết chuyện này, không ai trong họ biết cả. Ông H thì lo lắng nhưng bản thân có khả năng nên cũng không lo cho mình mà chỉ lo cho an nguy họ nhà mình. Ông H cũng không nói được chuyện này với ai do bác mình bắt ông ấy hứa giữ kín bí mật. Mọi chuyện cũng thấy không có gì thay đổi trong 2 ngày đầu, tuy nhiên đến ngày thứ 3 thì bắt đầu xuất hiện những hiện tượng lạ. 

Đầu tiên là nhà ông thầy H., các bác đừng tưởng ma quỷ nào cũng có thể khống chế, như ông H hay nói với ba mẹ mình, thầy bắt ma đơn giản chỉ là người có khả năng giao tiếp làm cầu nối trung gian giữa người sống và cõi âm mà thôi, từ đó tìm ra điều mà những người chết còn vương vấn giúp họ giải quyết và siêu thoát, chứ không phải như trong phim vẽ bùa phép, chưởng chiếc oàn oành hay mấy cái ông lửa đảo cầm roi dâu, roi may gì đó quất quiếc gì đâu, toàn là láo cả.



Sự giao kết giữa mấy ông thầy và giới âm là việc giữ lời hứa. Ông thầy H đã hứa là sau khi quật mồ sẽ giúp họ mồ yên mả đẹp thì nay mộ đã bị quật mà lời hứa không thực hiện được, nên mấy con quỷ này không tha thứ cho ông H.. Chúng theo ông H. về tận nhà ông ấy. sau đó nhà ông H. bị quậy tưng bừng khói lửa, đơn cử như sau một đêm: toàn bộ chén bát dựng đứng lên hết. Các bác tưởng tưởng cái *a dẹp dẹp mà dựng đứng lên các bác mà thấy thì như thế nào. Vợ ông H cũng bán thức ăn, nước chè, nước ngọt... cũng bị quậy. Hồi đó cái chai nước ngọt Tribeco chắc các bác cũng biết, cũng giống chai cocacola bây giờ. Giữa trưa, quán không có khách, vợ bác ấy xuống dưới nhà dọn cơm. Bước lên thì tất cả một hàng chai nước ngọt bị dựng chốc ngược đầu xuống, các bác tưởng tượng dựng một hàng chai dốc ngược đầu xuống khó như thế nào, thế mà tất cả chỉ diễn ra trong mấy giây bác ấy xuống bếp, nồi thịt cari bò hầm vợ bác ấy bán cho khách mới nấu còn nghi ngút khói, chỉ trong 10s thì bốc mùi chua, ôi thiu... trong khi vẫn còn bốc khói...


Thực tế sau này ông H còn kể cho ba mẹ nhiều chuyện nữa nhưng cũng may ông ấy giao tiếp được với cõi âm nên sau khi năn nỉ giải thích, cúng khấn thì những người đó cũng bỏ qua, không phá ông ấy nữa. 

Còn những người giơ đầu chịu báng nặng nhất lại là bác mình và những người trong dòng họ. Đầu tiên là bác mình. Từ sau vụ đó trong nhà bác liên tục xảy ra những hiện tượng là: khoảng giửa trưa, hay 6h tối trở đi thì trong nhà nghe những tiếng rít, chân người chạy trên lầu... khi ngủ thì bác và vợ con bị quăng xuống giường, không đêm nào ngon giấc vì luôn mơ thấy 8 người bóp cổ trong giấc mơ. Tuy nhiên đó chỉ là khúc dạo đầu nhẹ nhàng cho những sự việc kinh khủng xảy ra tiếp theo.

Câu chuyện 3: Quỷ nhập 

[ Tất cả chi tiết sau là do ba mẹ kể lại ] 

Cô M. là con của chị gái mẹ mình, thời điểm đó cô chỉ khoảng 16 tuổi. Sau vụ đào lấp đó 5,6 ngày... cô M. qua nhà bác mình chơi thì đang cười nói bình thường thì tự nhiên cô im lặng lừ lừ, khuôn mặt tự nhiên trắng bệch, ai lay gọi cũng không trả lời, rồi đột nhiên cô bật dậy chỉ thẳng mặt bác mình rít lên : "tao giết mày" rồi lao tới bóp cổ bác mình. Cả nhà bác mình với mấy người họ hàng đi cùng ra sức hợp lực giữ cô lại nhưng không thể nào ghì cô xuống được. Cô M. bật cười khanh khách rồi vùng mạnh thoát ra, rồi chạy ra ngoài đường, nhảy ùm xuống cái hồ nước trong khu. Cô M. không biết bơi nên mấy người chạy đuổi theo sợ cô chết đuối nhưng không ngờ, cô tự nổi lềnh bềnh trên mặt nước mà không cần cử động chân tay gì hết, mắt mở trừng trừng không nói không rằng. Cả xóm nhà bác mình túa ra xem mà ai nấy sợ hãi hết, có mấy anh thanh niên tính xuống cứu nhưng mà càng lại gần thì cô M. lại trôi ra xa họ, không thể tiếp cận được. 

Ông H. nghe tin ba mình báo vội vã đến ngay bên hồ, ông lầm rầm mang mấy cái đạo cụ gì đó mà ông mang từ Nhật về làm gì đó thì từ từ cô M. chìm xuống. Ông H. mới hô ba mình với mấY người nữa ra tóm lấy cô, lúc đó cô M. không chống cự gì hết, nhưng vẫn mắT mở trừng trừng, không chút sinh khí của con người.



Sau khi mang cô M. về , ông H. mới buộc phải nói rõ cho nội bộ họ hàng biết đầu đuôi câu chuyện. Thế là cả họ chửi bác mình thậm tệ, bắt phải đào lên chôn. Nhưng trước khi làm điềU đó thì bác mình đã bán được nhà và qua Mỹ luôn, không làm gì hết. Dòng họ nhà mình cũng đã cho người báo với chủ mới nhưng họ sợ , sau đó bán tiếp cho người khác. Nhà sang tên chủ mới, việc xảy ra với chủ mới như thế nào mình không rõ nhưng những việc kỳ quái tiếp tục xảy ra với dòng họ nhà mình.

Quay trở lại với cô M., từ lúc cô từ hồ nước về người lúc nào cũng ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Nhưng đặc biệt là cô có khả năng xem bói cực ghê gớm. Nghe ba mẹ và mấy người bác kể lại là khi đó cô xem gần như đúng 100%. Người đến xem bói xếp hàng dài mỗi ngày. Tuy nhiên điều khủng khiếp nhất là, cô có đến 4,5 con quỷ trong người. Cứ cách mấy ngày thì lại là một nhân thân mới, một cách nói chuyện khác, giọng nói khác...

Chị gái mẹ mình (tức mẹ cô M. ) mới nhờ ông H. chữa bệnh cho cô. Ông H. cố gắng hàng ngày cho cô uống thuốc gì đó theo công thức mà ông học được bên Nhật, hàng ngày nói chuyện với con quỷ trong người cô để nó đồng ý tha cho cô. Ông H. nói 4,5 con quỷ trong người cô thay nhau chiếm giữ cô vì bản thân chúng nó cũng đang tìm cách tranh giành ảnh hưởng thể xác cô. 

Sau một thời gian 2,3 tháng gì đó, thì trục được cả 5 con quỷ ra. Tuy nhiên khổ cái là không thể nào trục được luôn nó ra khỏi nhà cô M do căn cơ vấn đề là đống cốt trong nhà bác mình chưa được an táng đàng hoàng. Ông H mới đưa cho chị gái mẹ mình một đống gì đó để dưới 4 góc nhà, ếm gì đó không rõ để ngăn tác quái. Do tụi này thành quỷ rồi nên rất ghê gớm, có thể gây ảnh hưởng cả ban ngày. 

Cô M. không nhớ chút gì về thời gian 2,3 tháng trước đó. Khả năng xem bói của cô cũng mất luôn. 

Mọi chuyện tưởng yên thì lại đến chuyện của nhà chị gái mẹ mình ( nhà cô M. ) . Đám quỷ chuyển hộ khẩu ( không biết các bác có tin không ) từ chỗ nhà bác mình sang nhà mẹ cô M.

Câu chuyện 4 : 5 cái đầu


Kể từ khi cô M. thoát khỏi cái mấy con quỷ đó, mọi chuyện cũng bình thường dần. Cả nhà chị của mẹ mình ( gọi là bác) cũng không còn bị ám ảnh chuyện đó thêm nữa. Bác trai thì sau một thời gian thấy nhà cửa cũng yên ổn, liền gom 4 cái tô đựng đồ của ộng H. cho đem quăng đi do mấy thứ trong 4 cái tô ấy bốc mùi hơi khó chịu. ( Hiện giờ nhà tuoitre123 cũng có 1 cái tô chứa đồ như vậy do ông H. cho để dưới đáy tủ dưới nhà. Có điều ba tuoitre123 cấm mở tủ , *ng đến cái đó nếu không đã chụp ảnh cho các bác coi)

Nhà bác ấy có 3 người con, 2 trai ( anh N., anh M. ) , 1 gái ( chị M.) với 1 người làm. Do nhà cũng có của ăn của để nên nhà cũng rộng, chia khá nhiều *ng. Ngay sau cái ngày mà bác trai quăng 4 cái tô ấy đi, thì sáng hôm sau cô người làm mới hỏi : « đêm qua hình như con thấy bà chủ xuống bếp lúc nửa đêm phải không ah ? Con thấy bà mặc áo trắng đi xuống bếp ngang qua *ng con. Con gọi thì không thấy bà trả lời …» Bác gái mình ngạc nhiên bảo là hôm qua đi ngủ từ sớm thì làm gì có chuyện xuống bếp. Xong, cả nhà bác mình cho là cô người làm nhìn lầm.



Tối hôm đó, khi anh họ M mình đang nằm ngủ trong *ng thì tự nhiên thấy lạnh kinh khủng, thời đó nhà làm gì có máy lạnh. Anh ấy run cầm cập quơ tay kiếm chăn ngủ tiếp thì anh ấy quơ phải một thứ gì đó mà lạnh toát, trơn tuột… nhưng lơ mơ nhắm mắt không thèm mở mắt ra ngủ tiếp . Nhưng càng lúc càng lạnh đến mức mà phải mở mắt ra nhìn thì chết sững người, phía trên trần nhà là 5 cái đầu người ( khộng rõ là đàn ông hay đàn bà ) đang trân trối nhìn thẳng vào anh ấy.

Các bác tưởng tượng cái cảm giác là mình thì nằm dưới giường, phía trên trần nhà ngay trên giường là 5 cái đầu đang nhìn mình chằm chằm, cảm giác ấy thì nói thật là kinh dị không gì tả nổi đâu. Anh M. nằm chết dí trong vài chục giây rồi hét lớn , vừa chạy vừa bò ra khỏi giường. Nghe anh N. kể là anh M. hét to lắm, đến mức cả nhà choàng dậy hết, hàng xóm cũng tỉnh luôn. Mà tiếng hét trong đêm giống như tiếng người bị bóp cổ ấy, kêu rin rít làm anh N. nổi hết da gà.

Anh M. chạy ra khỏi *ng thì cả nhà bác đều tỉnh cả. ban đầu tưởng ăn trộm , bác trai với anh N. vớ vội cái cây rồi tớI chỗ anh M. Thấy anh M hớp hớp không khí chỉ vào trong *ng , bác trai với anh N. lao vào thì không thấy gì cả. Chỉ thấy không khí trong *ng rất lạnh mà thôi.

Anh M. sau trận đó nửa tỉnh nửa mê mất 2,3 ngày. Khi tỉnh táo trở lại mới nói chuyện này cho cả nhà bác trai biết. Bác trai biết mình sai lầm rồi mới vội mời ông H. tới. Ông H tới, ông nói với bác trai niêm phong căn *ng đó lại, không cho ai vào ở nữa và nói thêm: « Anh ơi, ác nghiệt này dòng họ nhà anh phải gánh rồi. Nhà mình đi đâu cũng không thoát đâu. Tụi nó sẽ phá rất dữ, có thể hại cả người mình nữa. » . Không ngờ những điều ông ấy nói đều là sự thật.

Sau này anh M. bị xe ben cán nát người khi đưa khách hàng về khách sạn ( khách hàng đi taxi, còn ổng đi xe máy). Ra tòa, thằng tài xế xe ben kể lại là khi đang đi trên đường làn đối diện thì tự nhiên xe mất lái, mắt nó tối sầm lại, chân đạp thắng không ăn tông thẳng vào xe máy anh M. Ban đầu anh N. tính kiện cho nó đi tù nhưng nghe vậy là biết nguyên nhân.

Câu chuyện 5 : Căn *ng

Từ đó, căn *ng của anh M. bị niêm phong tuyệt đối không cho người vào ở bên trong đó. Sau này anh N. Kể lại , trong *ng đó cứ tối đến là có tiếng lào xào, tiếng bàn ghế đập vào tường thỉnh thoảng bộp bộp… khiến cho gia đình bác ấy giật bắn người. Những tưởng niêm phong căn *ng ấy thì xong nhưng cho đến một hôm có vài người họ hàng đến chơi mấy ngày, trong số họ hàng đó có một thím, nói chung là rây mơ rễ má gì đó đàng nhà bác trai.

2 ngày đầu thì ổn thỏa cả, nhưng đến ngày thứ 3 thì đang khi giữa trưa cả nhà đang ngủ trưa dưới sảnh nhà thì nghe thím ấy khều bác trai dậy. « Này chú ơi, sao có mấy người lạ mặt đứng trên cầu thang trên lầu ngó xuống vậy ? Bộ có ai ở phía trên ah ?»



Nói cho các bác rõ là cấu tạo nhà bác ấy gồm 2 tầng lầu, cầu thang đúc đi lên dạng xoắn ốc, nghĩa là người bên trên ló đầu nhìn xuống là người nằm bên dưới sẽ thấy cái đầu của họ ngay.

Bác trai nghe thấy thế lạnh hết sống lưng, ngó lên trên cầu thang thì không thấy ai cả. Hỏi vội lại bác thím thì bác ấy nói thấy rõ ràng có 4,5 người đứng trên lầu 2 ngó xuống ( là nơi *ng của anh M. ) . Trong đó có một người mặc áo trắng toát. Có điều mấy người đó chỉ nhìn thôi mà không di chuyển gì cả.

Bác trai liền khều anh N. và anh M. cùng lên lầu, đến tầng 2 thì cả 3 người sợ tái mặt : cánh cửa *ng anh M. mở ra từ lúc nào rồi. Mà trong khi đó cánh cửa đó đã bị đóng kín, khóa chặt thì làm sao tự mở ra được ? Đến bây giờ anh N. cũng không giải thích được.

Thu hết can đảm, anh N. bước vào trong *ng kiểm tra thì phát hiện ra bàn ghế bị xê dịch khỏi vị trí cũ. Đặc biệt, tấm gương nhỏ treo tường trong *ng bị úp mặt ngược lại. Trong khi đó không có ai bước vào căn *ng này kể từ lâu lắm rồi. Sau đó anh N. cảm thấy ớn lạnh khắp người nên vội bước ra đóng cửa.

Căn *ng đã bị mở , và không ai biết làm sao nó mở ra được.

Quote:
Vãi đời các chú, đọc truyện ma mà cũng cãi nhau ỏm tỏi : hết tôn giáo rồi đến thật hay bịa.

Có mấy cái cần giải thích như sau :

1. Gọi là cô M. do quen miệng ở nhà thôi. . Do giờ chị M đã gần 50 rồi. Đúng ra gọi là chị M . Với lại tuoitre123 cũng không câu nệ chuyện xưng hô trong họ hàng. Ai lớn tuổi hơn thì cứ cô chú bác hết.

2. Anh M. là anh cả trong gia đình 3 anh em, kế tới đó là anh N. và cuối cùng là chị M. Những sự kiện đang kể là những năm 8x, 9x . Còn anh M. bị xe ben cán chết là sau này, chết khoảng vào năm 2007. Sau đó anh N. ban đầu nộp đơn đi kiện, đút tiền cho thẩm phán tính cho thằng lái xe đi tù chết cha nó do anh N. cũng là dân có máu mặt , nhưng sau khi nghe thằng lái xe trình bày ở tòa + vợ con thằng lái xe tới nhà quỳ lạy xin tha cho nên sau đó anh N. suy nghĩ hồi rút đơn kiện.

3. Hài cốt vẫn còn trong căn nhà đó, sau khi bác kia bán căn nhà cho chủ mới để sang Mỹ, các bác hồi xưa có gửi người qua để thuyết phục cho đào lên nhưng chủ mới sợ không chịu và bán nhanh cho người khác. Sau đó còn trài qua mấy đời chủ nữa, bây giờ đến ai làm chủ thì cũng không rõ. Nhưng đám cốt vẫn ở trong nhà đó. tuoitre123 chỉ biết nó nằm ở cung đường nào chứ không biết địa chỉ hiện tại của căn nhà ấy đâu do qua thời gian qua nhiều lần thay đổi địa chính.

4. Lắm bác đòi bỏ hình, nói thiệt là các bác nhát quá. Truyện ma mà càng có hình minh họa, càng rùng rợn thì càng tuyệt. Coi truyện ma cốt yếu là sợ, càng sợ thì mới càng tuyệt chứ. Những ai mà 12h đêm trùm chay mở phim ma, truyện ma coi thì mới cảm nhận hết cái hay của nó. Tuoitre123 thức khuya làm việc thường xuyên nên lâu lâu quất phim ma đến tận sáng cũng chẳng thấy gì.

5. Tin là thật hay không thì tùy các bác, tuoitre123 không quan tâm đâu. Nhưng nếu tuoitre123 mà muốn bịa chuyện ma dạng rùng rợn thì trong đầu nhiều ý tưởng viết lắm, cần éo gì viết về mấy cái hiện tượng đơn giản này.


Tiếp câu chuyện 6 đây. Chuyện này không kinh dị lắm đâu, khá là đơn giản.
Câu chuyện 6 : Cái đầm nước và lưới mắt cáo.


Các bác còn nhớ trong phần đầu có nhắc đến cái hồ nước ( nghe nói là cái hồ đó ngày xưa cũng chết kha khá) . Cái hồ đó nằm cách nhà bác trai khoảng 10m, nốI với nhau bằng một đường ống cống dẫn nước thải sinh hoạt từ nhà bác trai thẳng ra hồ. Ồng cống được xây chìm bền dưới đất, trong lòng cống thì rộng nhưng phần đầu vào chỉ lộ ra một cái lỗ cống nhỏ kích cỡ bằng cái nắm tay trẻ con. Nó tương tự như cái bể phốt nhà các bác hiện giờ nhưng lớn hơn nhiều.

Nhà bác trai có nuôi vài thứ phía sau sân nhà, trong đó có 1 đàn vịt chục con bự do gần hồ nước nên cũng dễ nuôi và 3 con thỏ nuôi trồng *g mắt cáo.

Sau cái ngày mà cánh cửa *ng anh M. đột ngột mở ra, bác trai cẩn trọng hơn nhiều lắm. Buổi tối trước khi đi ngủ là bác trai cùng với hai anh M. và N. kiểm tra một loạt từ trên xuống dưới xem có gì bất thường hay không. Mọi chuyện yên ổn khoảng mấy ngày. Vào buổi sáng sớm ngày kế tiếp, khoảng 6h sáng , đang ngủ thì cả nhà bác nghe tiếng cô người làm hét lên khủng khiếp phía sau nhà.

Bật dậy, phóng vội xuống dưới sân sau, cả bác trai lẫn anh N. thấy cô người làm ngồi lăn xuống đất, mắt kinh hãi nhìn chuồng thỏ trân trối. Cả anh N. và bác trai nhìn vào chuồng thỏ thì thấy gai ốc nổi lên khắp người.

Hãy thử tưởng tượng cái lưới mắt cáo các ô của nó bé đến như vậy mà 2 cái chân trước của cả 3 con thỏ xuyên qua mắt của lưới mắt cáo, không những thế mà nó còn đan qua các ô lưới theo kiểu nan quạt, luồn lách qua các ô lưới mắt cáo. Xương chân của mấy con thỏ chắc chắn là đã bị gãy hết, nhưng vấn đề là cái gì có khả năng làm được vậy ?

Sợ hãi, bác trai mớI kêu anh N. chạy qua bên nhà mình kêu ba mình qua bàn chuyện. Ba mình qua đó thấy cảnh tượng mà toát cả mồ hôi lạnh. Tuy nhiên, sau đó thì lại thấy nhà bác trai dường như đang kiếm cái gì đó.

Hóa ra bầy vịt đã mất tăm mất tích từ lúc nào. Đàn vịt nhốt trong sân nhà , xung quanh có rào kẽm gai thì không thể nào mất tích được. Cửa sau không bị phá khóa, không có dấu hiệu bị ăn trộm thì làm sao mà mất. Kiếm khắp nơi không thấy , thì bỗng nghe tiếng cạp cạp rất nhỏ vang lên từ dưới..lòng đất.



Cả ba mình lẫn bác trai đều không tin vào tai họ nữa. Vội xác định tiếng vịt kêu thì tiếng kêu xuất phát từ cái lỗ cống nhỏ, soi đèn pin vào trong lỗ thì thấy thấp thoáng thấy đầu mấy con vịt,cả đàn vịt bị nhét tọt xuống cái bể qua một cái lỗ bé xíu bằng nắm tay trẻ con, trong khi đàn vịt con nào con nấy đều bự. Đàn vịt thoi thóp trong cái bể đó, kêu cạp cạp cả nửa ngày. Mấy ngày sau cả đàn chết sạch bốc mùi kinh khủng. 

Câu chuyện 7 : 3 :00 AM


Sự cố về đàn vịt và mấy con thỏ xảy ra khiến cho bác trai lo lắng, tuy nhiên bác vẫn chưa đi trình cha sở để trình bày sự việc nhờ giúp đỡ. Đơn giản bởi vì bác trai mình nghĩ vẫn chưa đến mức phải đi trình cha sở để giải quyết do chị M. tuy bị ám nhưng cũng đã chữa khỏi, anh M. thấy mấy cái đầu thì có thể là do yếu bóng vía, đàn vịt và bầy thỏ có thể có nguyên nhân nào đấy bác chưa rõ.. 

Bản thân bác trai cũng là lính trận cùng trung đoàn với ba mình hồi xưa. Chết chóc thì thấy nhiều rồi, chứ ma quỷ thì chưa thấy nên bác trai cũng không để tâm nhiều lắm. Với lại, báo cha sở thì đồng nghĩa là bảo nhà mình có ma quỷ, hàng xóm biết thì chắc họ xa lánh mất. Tuy nhiên, xảy ra một sự việc khiến bác trai phải hộc tốc gạt cái ngại ngùng qua một bên mà kiếm cha sở về làm phép trừ quỷ gấp cho nhà bác.

Mấy ngày sau sự cố đàn vịt và bầy thỏ, thì tình hình lại yên ắng trở lại. Bác trai cũng không còn để tầu đến nữa do bác đang tập trung làm cái xưởng sản xuất tuýt kem đánh răng bằng, do vậy còn bộn bề lắm thứ cần làm nên dần quên bẵng mất chuyện đó. Mọi chuyện cứ thế trôi đi cho đến đêm hôm ấy. 

Bác trai nhớ là lúc đó là khoảng vào ngày thứ 6 , giữa tháng 6, khi đó mùa mưa, bầu trời hôm ấy mưa lâm râm rả rích suốt từ sáng đến tối. Không khí ớn lạnh làm bác cũng rùng mình nên quyết định đóng cửa đi ngủ sớm từ lúc 8h. Bác trai và bác gái ngủ trong *ng, phía trên đầu giường có cửa sổ hướng ra sân sau. Cửa sổ làm bằng loại cửa gỗ điêu khắc của Tây hồi xưa, khá là dày. 

Đêm hôm ấy, trong khi bác thiu thiu ngủ thì khoảng 10h khuya, bỗng có tiếng độp độp gõ vào bên ngoài thành cửa sổ, sau đó là tiếng kin kit của vật gì đó cào trên thành cửa sổ làm bác giật bắn mình. Choàng dậy , rọi đèn pin vào cánh cửa sổ, im lặng nghe ngóng, tiếng kin kít đã biến mất, chỉ còn lại tiếng lộp bộp của mưa . Thu hết can đảm, bác mở cửa sổ ngó ra ngoài.

Bên ngoài, bầu trời tối đen như mực ( thời đó điện cúp thường xuyên), chỉ thấy cái hồ nước xanh xanh mờ ảo trong đêm tối. Bỗng bác giật bắn người khi thấy một bóng trắng bay lượn trên bờ hồ, cách sân nhà bác chỉ khoảng 10m. Bóng trắng này giống như một chiếc áo trắng sơ mi bay lượn trong gió vậy. Nó di chuyển như bay xung quanh bờ hồ. Bác đờ người trong vài giây rồi run rẩy rọi đèn pin về phía bóng trắng. Loại đèn pin bự hồi xưa lính Mỹ xài chiếu rất xa. Nhưng ngay khi bóng đèn chiếu đến chỗ bóng trắng thì nó đột ngột biến mất vào bóng đêm không một chút dấu vết. 

Gió thổi mưa lất phất bay vào làm bác gái cựa mình, bác trai trấn tĩnh lại rồi đóng cửa sổ cài then thật chặt. Cố lẩm bẩm tự nhủ là mình nhìn lầm, bác cố dỗ giấc ngủ. Nhưng trằn trọc mãi cho đến 1h sáng bác mới mệt mỏi chìm vào giấc ngủ. Trong mơ, bác thấy mình đi trên một con đường vắng vẻ, có một ngôi nhà ven đường , ngôi nhà này bỗng phát ra tiếng cười rồi tiếng hét, càng lúc tiếng cười và tiếng hét càng lúc càng to. Rồi đột nhiên, cửa chính ngôi nhà bật mở bác thấy một toán 4,5 người lao ra đuổi theo bác, vừa hét vừa cười man dại. Bác cố gắng nhìn kỹ nhưng không thể nào thấy rõ khuôn mặt. Cuối cùng một người tóm lấy bác, đó là một cô gái mặc áo trắng toát. Nó bóp cổ bác đến nghẹt thở. Đúng lúc ấy bác choàng tỉnh. Phát hiện một việc thật khủng khiếp : bác gái đang nghiến răng, mắt trắng dã bấu chặt bóp cổ bác bằng cả hai tay. Không biết sức khỏe đâu ra mà bác gái khỏe khủng khiếp, bác trai vốn là người đô con, khiêng thùng hàng cả 6-7 chục ký cũng không xy nhê gì với bác, thế mà bị bác gái bóp cổ chặt đế ngạt thở không cách chi gỡ tay ra. 

May mắn, bác biết một chút võ hồi trong quân đội nên dùng hai chân kẹp cổ bác gái quật xuống, sau đó gỡ tay bác gái ra , đồng thời hét lớn, tát thật mạnh vào bác gái. Bác gái đổ ụp xuống giường , sau đó ngơ ngác nhỏm dậy hỏi sao đánh thức bác ấy dậy. Bác trai vừa sợ hãi vừa trố mắt nhìn bác gái. Còn bác gái thì không hiểu gì hết. Sau khoảng mấy phút chắc mẩm người trước đúng là vợ mình, bác trai vừa thở hổn hển vừa thuật lại cho bác gái biết sự việc vừa xảy ra. Bác gái sợ tái mặt bảo , bác ấy mơ thấy một cô gái đến nói chuyện chơi đùa với bác ấy, sau đó bác ấy chẳng nhớ gì nữa. 

Sợ hãi vô cùng, không ngủ được nữa, bác trai và bác gái đành thức như vậy cho đến sáng hôm sau. Liếc nhìn đồng hồ, chỉ mới 3 :15AM. Sau này bác trai nghe cha sở giải thích mới biết rằng Chúa Giêsu “tắt thở trên cây thánh giá lúc 3h chiều thứ sáu” Từ đó con số thời gian 3h được coi là con số của ma quỷ. Khi đó là thời gian mà ma quỷ sẽ hiện ra nhiều nhất.

Ngay sáng hôm sau, bác trai và ba mình họp nhau khẩn cấp, một mặt ba mình tìm ông H. , một mặt bác trai phải chạy đến trình bày sự việc đến cha sở. Cha sở liền hẹn ngay tối ngày hôm sau sẽ đến làm phép trừ quỷ. 

Note : Có 2 điều :

1. Đọc xong chap này chắc có vài bác vừa ngó cái cửa sổ trong *ng vừa run. 

2. Liên quan đến vấn đề 3 :00 AM này, thú thật các bác là mình có mấy lần tự nhiên mở mắt tỉnh dậy đúng 3 :00AM, kiểm tra đồng hồ đàng hoàng (mặc dù thường ngày ngủ phải đến 8,9h sáng mới dậy ). Khi tỉnh dậy vào giờ đó thì cảm thấy xung quanh có gì khang khác, rất là yên ắng không một tiếng động…. Ngồi dậy kiểm tra thì không thấy gì. Các bác có lần nào bị giống vậy không ?

[Truyện rùng rợn có thật] Bà hàng xóm kỳ dị

Hôm nay tôi vừa biết được một câu chuyện kỳ dị mà chính gia đình nhà tôi đã trải qua. Câu chuyện tôi kể để mọi người biết rằng ở đâu đó có những chuyện tâm linh mà khoa học chưa có lời giải thích là hoàn toàn có thật. Tôi sẽ thuật lại đầu đuôi câu chuyện mà không thêm thắt bất kỳ một chi tiết nào. Tôi vào truyện ngay đây.

Gia đình tôi sống ở Đà Lạt, ba mẹ đều là giảng viên của trường đh.Đà Lạt. năm 2005 ba tôi chuyển công tác về SG và sống ở đây cùng chị gái đã xuống trước để học Đại Học. Cấp 3 tôi học ở DL, sau đó cũng chuyển về SG học từ năm 2009. Tuy 3 bố con sống dưới sg, để mẹ lại 1 mình ở DL nhưng gđình vẫn rất vui vẻ. 2 tuần ba tôi lại lên dl thăm mẹ, hay có khi rảnh rỗi mẹ vẫn xuống sg chăm sóc 3 bố con...

Mẹ 1 mình ở Đà Lạt đôi lúc cũng buồn, vậy nên ngoài thời gian làm việc ra mẹ chơi thể thao khá nhiều và có được sức khỏe rất tốt. Tết năm nhất tôi về DL ăn tết cùng mẹ, ba thì về quê thăm bà, khi đó chị gái đã đi làm và phải 29 âm mới được về. Tối đó về nằm cùng mẹ nói chuyện, mẹ tâm sự, trên này một mình buồn và nhớ 3 bố con nhưng may cũng có công việc, chơi thể thao và hàng xóm thăm hỏi nên đỡ nhiều. Mẹ kể ngày tôi chuyển đồ về sg để học, thì ở phía đầu xóm có 1 bà chuyển về ở. Bà này tên Hiếu, tuổi tầm 40 nhưng trông rất già so với mẹ tôi. Vóc dáng bà Hiếu mập mạp và hơi lùn, mẹ bảo bà sống cùng anh chị gái nhưng họ đã sang Úc định cư, bà ở lại VN để trông nhà, không có công việc và người nhà bên kia gửi tiền về hàng tháng để chi tiêu vậy nên bà Hiếu rất rảnh rỗi. Bà Hiếu không được hàng xóm chào đón vì mẹ bảo bà hơi có vấn đề về tâm lý, cũng dễ hiểu ở tuổi này mà không lập gia đình thì ai chả thế. Bà Hiếu tính tình tọc mạch, thấy xóm giềng có gì mới bà đều hỏi nguồn gốc, giá cả, v…v…. làm hàng xóm rất khó chịu. Người ta không thích bà Hiếu, bà hỏi chỉ trả lời xã giao chứ chẳng ai thèm bắt chuyện. Riêng có mẹ tôi, mẹ vẫn thường hay muối dưa, muối cà gọi bà Hiếu sang lấy 1 hũ về ăn. Bà Hiếu thấy vậy cũng hay sang nhà chơi hơn. Những ngày cuối năm bà Hiếu đến và lấy làm lạ khi thấy tôi trong nhà, bà hỏi han nhưng tôi nhận ra, đúng là cách nói chuyện không bình thường, có vẻ như ngày trước bà không được học nhiều. 

Hôm đó 2 mẹ con tôi nấu cơm trưa dưới bếp, bà Hiếu đến gọi cửa, mẹ bảo cứ xuống vì cửa chẳng khóa rồi 2 mẹ con lại lúi cúi nấu nướng. RẦM… mẹ hớt hải chạy ra thấy bà Hiếu đang ngồi bệt dưới chân cầu thang dẫn xuống bếp, mặt bà nhợt nhạt tay chân run lên, tóc tai bù xù, con mắt như người mất hồn. Mẹ lay bà Hiếu rồi hỏi đi đứng thế nào mà để trượt té. Bà Hiếu ngồi thần ra 1 lúc mới giật mình ấp úng bảo, cái bậc thang nhà này trơn quá, đi không cẩn thận nên ngã. Rồi mẹ dìu bà H vào bếp ngồi xuống ghế. Vẻ mặt bà Hiếu vẫn thất thần nhưng thôi tôi chẳng để ý nữa lại cặm cụi sắt rau. Mẹ tôi mở lời có định sẽ mời bà Hiếu bát cơm, bà Hiếu vui vẻ nhận lời nhưng miệng vẫn không ngừng than phiền về cái bậc thang. Trong bếp nhà tôi đặt cái gương tròn nhỏ có chân đứng, bất chợt tôi nhìn vào cái gương đang dựng ở gần chạn bát, tôi thấy gương mặt bà Hiếu, trong gương trông bà ta già đi nhiều và khuôn mặt rất tức tối, tuy nhiên khi thấy tôi bắt gặp trong gương bà Hiếu nhéch mép cười, vẻ mặt thất thần lúc nãy biến mất thay vào đó là cái nhìn với vẻ thách thức. Giật mình làm con dao gọt rau cắt vào tay. Cảnh tượng lúc rồi rất kinh hãi, làm sao mà người trong gương lại khác với vẻ bên ngoài đến vậy... Tôi chạy vội lên nhà băng ngón tay chảy máu lại rồi xuống dưới với mẹ. Bà Hiếu đã về, mẹ bảo bà té đau nên bỏ về bôi thuốc và đổi ý từ chối bữa cơm. Cái gương lúc nãy đã bị ai đó đặt nằm úp xuống. Đó là chuyện kỳ lạ đầu tiên mà tôi thấy trong đời, nó ám ảnh tôi đến suốt mấy buổi tối và gần như lần nào đánh răng soi vào gương tôi cũng nghĩ đến gương mặt ma quái của bà Hiếu.

Tết năm đó ngày mùng 3 bà Hiếu có sang chơi nhưng không hiểu vì lý do gì bà không chịu vào nhà, chỉ đừng ngoài ngõ gọi tôi ra, bà bảo chị bà gửi quà tết về, có socola Úc cho tôi. Tôi vui vẻ nhận nhưng tiền lì xì thì không lấy vì mẹ bảo bà ko có công việc, bên kia người thân gửi tiền về cũng không nhiều nên đừng nhận của ngta làm gì. Tôi lấy kẹo nhưng cũng cho thằng cu hàng xóm chứ chẳng ăn. Và không biết có phải trùng hợp không vì thằng T hàng xóm sau hôm ăn socola thì sốt mê man 5 ngày cho tới tận hôm tôi lên xe về SG mới thấy nó khoác áo trùm khăn, mặt mày hốc hác ra chào a về SG đi học.
Từ sau lần tết về Đà Lạt, sức khỏe của mẹ tôi có phần đi xuống, mẹ hay bị đau lưng đau khớp, ba bảo để về đưa mẹ đi khám, rồi chị cũng nói gửi người mua thuốc ở nc ngoài về mẹ uống nhưng mẹ khăng khăng không chịu. Mẹ bảo bà Hiếu có người gửi thuốc bên Úc về mẹ bôi thấy đỡ hẳn. Gọi đt về lúc nào mẹ cũng bảo đỡ nhưng dạo gần đây mẹ ít đi thể thao với các cô trong trường hơn vì đau khớp, hôm nào bôi thuốc bà Hiếu thì đỡ, ngưng bôi thì lại đau nằm ở nhà. Lúc hè tôi lại về Đà Lạt thăm mẹ và lấy làm lạ vì bà Hiếu sang nhà chơi thường xuyên hơn, mẹ hay nổi cáu hơn và ăn rất ít. Tôi lo cho sức khỏe của mẹ nên vẫn hay dặn dò nay mai con xuống SG mẹ phải ăn uống đàng hoàng chứ cứ như thế này làm sao mà khỏe được. Mẹ ậm ừ rồi lại nhắc đến bà Hiếu, mẹ bảo hôm nào bận đi dạy cả sáng cả chiều, mẹ gửi chìa khóa bếp bà Hiếu nấu rồi về ăn trưa để chiều đi làm cho tiện. Tối đến mẹ thường đóng cửa phòng ngủ xem ti vi, có hôm tôi vào thấy mẹ lấy cái hũ kem chống nắng ra bôi, mẹ bảo lọ này hết kem rồi, đưa bà Hiếu bỏ thuốc đau khớp vào rồi mẹ lấy bôi, đỡ đau nhiều. Bà Hiếu chẳng bao giờ đưa thuốc nguyên tuýp cho mẹ mà chỉ toàn lấy hộp rỗng rồi đổ vào nên tôi cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, vì thấy thuốc có kiểu mùi dầu và khá nóng, có lẽ cũng tốt cho khớp thật. Thỉnh thoảng tôi nghĩ thôi thì có hàng xóm hay sang thăm hỏi, mẹ ở 1 mình thì như vậy cũng vui nên cũng chẳng can ngăn, mặc dù tôi thấy sự can thiệp của bà Hiếu dạo gần đây nhiều một cách bất thường.

Ngoài chuyện khớp gối hay đau thì sức khỏe của mẹ nếu so với người ở tuổi đó tôi lại thấy mẹ không yếu cho đến cách đây hơn 1 năm, mẹ bị đau ở bụng, đau lắm phải gọi cấp cứu đến đưa vào bệnh viện. Tôi đang học nhưng phải bỏ dở về nhà chăm mẹ, bác sĩ bảo mẹ bị viêm túi mật cấp, phải điều trị 1 tuần tại viện và có khả năng cần phẫu thuật. Nhưng sau 3 ngày thuốc mẹ đỡ hẳn và bác sĩ bảo ko cần mổ nữa vì tình trạng sức khỏe thế này đã rất khả quan rồi. Thời gian mẹ nằm viện có các cô chú đồng nghiệp đến thăm, mẹ cũng vui vẻ lạc quan nên sức khỏe hồi phục rất nhanh chóng, tuy nhiên không 1 lần bà Hiếu đến bệnh viện để hỏi han sức khỏe của mẹ mặc dù hàng ngày bà ta rất hay quan tâm. Mẹ nằm viện nên tôi phải nấu ăn nhà rồi đem lên để mẹ ăn uống thuốc. Hôm đầu vào bếp nấu bữa trưa mang cho mẹ tôi thấy cầu thang xuống bếp có tấm thảm đen, lạ ở chỗ tấm thảm không đặt trên đầu hay cuối cầu thang, mà lại đặt ngay ở khoảng giữa, chỗ bậc thang, nghĩ chắc nhà cũ dột bẩn nên mẹ để đó thấm nước. Nhưng khi hỏi thì mẹ bảo bà Hiếu cho tấm thảm đó bảo nên đặt ở bậc thang này vì nó trơn đi lại nguy hiểm lắm. Những hôm đầu khi mà mẹ còn đau nhiều, tôi ngủ trên bv chăm mẹ, khi ba xong công việc ở sg về thì thay tôi ở bv trực. Khi ngủ ở nhà một mình, 3 đêm liên tiếp tôi mơ cùng 1 giấc mơ. Cũng đã lâu rồi nên tôi không nhớ chính xác chi tiết nhưng đại loại, có 1 cô gái, còn trẻ và nói giọng ở vùng Khánh Hòa, cô gái này tôi không thể nhìn rõ mặt nhưng hình như rất quen thuộc. Cô bảo: “Đừng cho nó vào, đừng cho nó vào”, vừa nói cô vừa đứng trên đầu cầu thang dẫn xuống bếp trừng mắt nhìn vào tấm thảm đen mà chỉ”. Tôi thường giật mình tỉnh dậy sau giấc mơ đó, mỗi đêm nó lặp lại 2-3 lần như thế và tôi bắt đầu có linh cảm xấu về bà Hiếu.

Ngày mẹ tôi xuất viện về nhà bà Hiếu lại niềm nở chạy sang hỏi han bệnh tình. Bà ta ngồi cạnh mẹ xoa tay thân mật làm tôi cảm thấy vô cùng khó chịu. Bỗn có tiếng xe hơi trước nhà mẹ bảo chạy ra xem ai gọi cửa. Bước ra khỏi nhà tôi nhận ra chiếc xe hơi biển số 78 đậu trước cửa, 2 ông bà già cùng 1 đôi vợ chồng trẻ ngồi ghế trước. Ông bà già bước xuống xe cười chào tôi, tôi chưa nhận ra thì họ đã xoa đầu bảo, cu C dạo này lớn quá, ngày nào còn bé xíu bác bế trên tay. Chắc là họ hàng về thăm, nhưng nhà tôi chẳng có ai thân thuộc ở miền trung cả… đôi vợ chồng trẻ bước xuống sau, anh chồng trông có vẻ thành đạt, còn cô vợ trông khá xinh xắn, lanh lẹ. Mời họ vào nhà uống nước, mẹ tôi đon đả chạy xuống, 2 bên tay bắt mặt mừng, mẹ bảo đây là vợ chồng bác Sách, ngày xưa cu còn nhỏ 2 bác vẫn hay chăm đấy. Đôi vợ chồng trẻ cúi chào mẹ tôi, cô gái là con của bác Sách, còn kia là anh chồng mới cưới, cả gia đình đi du lịch rồi ghé thăm nhà tôi. Tôi không có ấn tượng gì về họ ngoại trừ cái giọng của cô con gái, thậm chí tôi có phần hơi sợ vì nó đúng là giọng của người mà tôi mơ thấy. Không thể nhầm lẫn được, là giọng nói của 1 người nhưng chị này trông cao ráo mảnh khảnh hơn người tôi trông thấy trong mơ. Sau câu chuyện giữa mẹ và những người kia tôi được biết. Chị này tên Trâm, gia đình chị Trâm ở Phú Yên, chị là em gái chị Đào, người mà ngày xưa thời sinh viên từng ở trọ nhà tôi.

Quay sang câu chuyện về chị Đào. Gia đình chị Đào ngày xưa còn khó khăn, khi chị đỗ đại học bác Sách dẫn chị đi chung quanh khu ĐH Đà Lạt tìm nhà trọ và được mẹ tôi giúp đỡ. Chị Đào rất ngoan và siêng năng, ngoài thời gian học ra, chị còn phụ giúp mẹ tôi làm việc nhà lúc rảnh rỗi. Cả nhà tôi quý chị Đào lắm nên vẫn thường hay nấu cơm mời chị ăn và còn chẳng lấy tiền ở trọ. Năm 94 nhà tôi xây nhà lên thêm 2 tầng nữa, khi đó tôi đã đủ lớn để nhận thức được mọi chuyện xung quanh. Trong ấn tượng của tôi chị Đào rất tốt, có lần chị dẫn 2 chị em tôi đi học khi ba mẹ có công việc bận. Chị thường đùa nghịch và rất chiều chuộng tôi. Khi nhà tôi hoàn thành, cả nhà chuyển lên tầng trên ở, còn phía dưới định sẽ cho thêm sv ở trọ. Khi ấy chị Đào ở 1 mình lầu dưới. Đêm đó Đà Lạt rét, mưa gió rất lớn, và chuyện không hay đã xảy ra. Chị Đào đi làm thêm về trễ, chị trượt té cầu thang. Đến sáng cả nhà tôi mới phát hiện ra thì chị đã đi, có lẽ vì mất nhiều máu mà không ai kịp phát hiện. Nhà tôi thương chị lắm, như mất mát trong gia đình vậy, lúc nhà còn bé, quây quần như 3 chị em vậy, khi nhà xây lên lại tách chị Đào ra ở tầng dưới, lúc chuyện vừa xảy ra tôi còn hay dỗi ba mẹ vì xây nhà cao lên gây ra cái chết cho chị Đào. Nhưng thời gian cũng trôi qua, mọi chuyện cũng ổn. Nay ba mẹ chị Đào đến nhà chơi và dẫn chị Trâm cùng chồng mới cưới ra mắt. Chuyện qua lâu nên chẳng ai nhắc đến chị Đào cả, chỉ còn tôi suy nghĩ… thẫn thờ 1 lúc rồi lại giật mình, bà Hiếu nãy giờ ngồi trò chuyện với mẹ đã về từ khi nào rồi, trong khi nãy giờ cửa ngõ chỉ đón người vào chứ đâu có ai đi ra. 3 ngày nay gia đình bác Sách và vợ chồng chị Trâm ở nhà tôi chứ ko ở khách sạn vì nhà cũng lớn mà lại mùa du lịch rất khó tìm chỗ ở. Nhà có khách bà Hiếu cũng chẳng sang. Còn tôi bắt đầu mơ hồ về người con gái trong giấc mơ mấy hôm trước, có lẽ đó là chị Đào. Chị đang cố gắng nói với tôi điều gì đó! Hôm đó tôi quyết định xuống bếp đem tấm thảm bà Hiếu cho quẳng vào sọt rác, rùng rợn thay, bậc cầu thang bên dưới tấm thảm đầy những vết đen, nó chi chít như vảy cá trông rất kinh tởm. Tôi lấy xà phòng chà đi chà lại nhưng những vết đấy chẳng hề biến mất, tôi phải lấy nùi dẻ khác để che lên. Bởi vì trông vào cái vết loang lổ kỳ lạ đó, hẳn ai cũng phải rùng mình!

Ngày cuối cùng mà bác Sách ở nhà tôi, mẹ bảo cả nhà làm bữa ăn đễ tiễn mai các bác về Tuy Hòa. 3 ngày du lịch DL chắc cũng mệt, các bác ở nhà cùng chị Trâm và gđinh tôi nấu bữa cơm chia tay. Mẹ và bác gái cặm cụi dưới bếp. Bác trai, ba tôi và a chồng chị Trâm ở trên lầu xem tv nói chuyện. Nấu nướng xong mẹ gọi tôi xuống bê cơm lên, khi xuống tôi thấy chị Trâm đang lau cầu thang, chị bảo thấy vết bẩn sẵn tay chùi luôn, và lạ lùng thay chị Trâm đã lau sạch vết đen mà hôm nọ tôi cố gắng đến mấy cũng chẳng thể chà sạch. Xuống bếp thấy vợ bác Sách đang rươm rướm, bác bảo cái gương trong bếp là của chị Đào ngày xưa dùng, nó làm bác nhớ cô con gái quá cố. Đêm hôm bác Sách về tôi lại nằm mơ, tôi thấy người con gái hôm nọ dắt tay ra vườn và lấy tấm thảm đen của bà Hiếu đem ném vào đống lửa đang cháy. Sau đó cô đi vào bếp và dựng chiếc gương lên. Xong việc cô gái xoa đầu tôi đi vào nhà, bước đến chân cầu thang rồi nằm xuống. Tôi tỉnh giấc và biết chắc người con gái trong mơ là chị Đào, chị đang cố mách bảo tôi. Thay vì cảm giác sợ hãi như những lần trước, đêm đó tôi háo hức đợi đến sáng và sẽ làm theo những gì tôi nhìn thấy trong mơ. Sớm tinh mơ tôi đã xuống bếp dựng cái gương đang nằm úp lên. Rồi ra vườn dọn lá cây rụng. Gom vào 1 góc rồi đốt sau đó tôi không quên quay vào sọt rác lấy cái thảm của bà Hiếu cho ném luôn vào lửa. Cái thảm cháy mùi hôi thối kinh khủng, như mùi chuột chết vậy. Từ sau hôm đó, tinh thần của cả gia đình phấn chấn lên hẳn, lọ thuốc khớp bà Hiếu cho cũng đã hết thay vào đó mẹ uống thuốc trị khớp chị tôi mua. Mẹ tôi không còn đau gối nữa và đi tập thể dục sáng sớm đều đặn. Bà Hiếu cũng chẳng bao giờ sang thăm nữa, mẹ nói hôm bác Sách tới bà Hiếu lên là để chào mẹ, dọn đồ chuẩn bị qua Úc định cư.

Những chuyện kỳ lạ hay bệnh tật không còn xuất hiện trong nhà tôi nữa. Ba tôi về Đà Lạt nghỉ lễ cách đây 4 ngày và vừa gọi đt cho tôi để kể chuyện. Hôm rồi căn nhà bà Hiếu ở có 2 thanh niên đến, đó là con của chị gái bà Hiếu, nó đem hoa quả đến thắp nhang, thấy thế mẹ tôi cũng sang hỏi chuyện vì lâu ngày chẳng thấy tin tức bà Hiếu. 2 đứa nó kể hồi trước vẫn hay về VN để thăm cô nhưng sau khi cô nó nạn mất, đây là lần đầu tiên tụi nó về VN hương khói. Bà Hiếu bị tai nạn và mất từ năm 2007, vậy mà trong 3 năm gần đây hàng xóm vẫn thấy đèn nhà sáng, bà Hiếu đi lanh quoanh trong xóm hỏi han. Vong hồn bà Hiếu chẳng được ai chào đón, trừ mẹ tôi nên bà hay lui tới nhà, có lẽ không phải vong tốt nên bà gây ra nhiều chuyện kỳ dị và bệnh tất trong nhà tôi, cũng may có chị Đào giúp đỡ. Nếu không chưa biết còn tai họa nào nữa sẽ xảy ra.

Vì câu chuyện là hoàn toàn có thật vậy nên xin các bạn đã đọc, nếu không tin cũng đừng nên báng bổ những người đã khuất. Thân!

Phát hiện tượng nhân sư Ai Cập cổ đại tại Israel

Các nhà khảo cổ học vừa tìm thấy một phần của một tượng nhân sư Ai Cập cổ đại tại một di chỉ ở Tel Hazor, miền bắc Israel.

Một phần tượng nhân sư Ai Cập được nhà khảo cổ tìm thấy

Theo giáo sư khảo cổ Amnon Ben-Tor, thuộc Đại học Hebrew, đây là lần đầu tiên các nhà nghiên cứu tìm thấy tượng nhân sư thể hiện Hoàng đế Ai Cập cổ đại Mycerinus trị vì khoảng năm 2.500 trước Công nguyên. Mycerinus từng là người cho xây dựng một trong ba kim tự tháp Giza.

Các nhà khoa học cho biết, đây cũng là bức tượng duy nhất được biết đến của vị vua trên, đồng thời đó là bức tượng Ai Cập duy nhất được tìm thấy tại vùng Levant, nay là khu vực Israel, Lebanon và Syria từ trước tới nay.

Ông Ben-Tor cho biết, phần tượng được tìm thấy dài xấp xỉ 50 cm, trong khi bức tượng nguyên bản ước tính dài 150 cm, cao 50 cm. 

Bên cạnh tên của Hoàng đế Mycerinus bằng chữ Ai Cập khắc giữa hai chân trước của nhân sư, trên bức tượng còn có dòng ký tự dịch là "được các linh hồn thiêng liêng của Heliopolis yêu mến". 

Heliopolis - thành phố cổ nằm ở phía bắc của thành phố Cairo ngày nay vốn là nơi đặt tượng nhân sư này, song nguyên nhân bức tượng lưu lạc tới Tel Hazor vẫn là một bí ẩn.

Một số nhà khoa học đưa giả thuyết cho rằng, bức tượng được chuyển tới Tel Hazor vào thời đại của Mycerinus, tuy nhiên giáo sư Ben-Tor bác bỏ giả thuyết này vì thời đó hoàn toàn không có quan hệ nào giữa Ai Cập và vùng đất này. 

Một giả thuyết khác lại cho rằng bức tượng đã bị đánh cắp bởi người Canaan cai trị vùng hạ Ai Cập khoảng cuối thế kỷ 17 đầu thế kỷ 16 trước Công nguyên. Theo giáo sư Ben-Tor, giả thuyết chắc chắn nhất là bức tượng đã được một vị hoàng đế Ai Cập sau này gửi tặng Tel Hazor để củng cố quan hệ ngoại giao.

Quả dâu tây có hình thù kỳ dị

Quả dâu tây có hình dạng giống bộ phận sinh dục nam giới xuất hiện trong một vườn tại Anh.


Quả dây tây "sexy" trong vườn của bà Carole Collen

Carole Collen - một bà nội trợ tại thành phố Dartforfd, hạt Ken, Anh - phát hiện quả dâu tây kỳ lạ trong vườn khi bà đang chuẩn bị bữa tối, New York Daily News đưa tin.

"Khi thấy quả dâu tây, tôi phát hiện nó có hình dạng giống hệt bộ phận sinh dục của đàn ông. Vì thế tôi đã lấy máy ảnh để chụp nó", người phụ nữ 52 tuổi kể.

Đúng như dự đoán của Collen, mọi người đều cười khi thấy quả dâu tây.

"Thật hài hước vì một trái dâu tây lại có thể phát triển thành hình thù như thế", bà bình luận.

Sau khi hái quả dâu tây, bà Collen bảo quản nó trong tủ lạnh. Bà muốn bán đấu giá nó để phục vụ mục đích từ thiện.

Hàng loạt hài cốt 'ma cà rồng' lộ diện tại Ba Lan

Hộp sọ của những bộ hài cốt ở phía nam Ba Lan nằm ở trên hai chân, một dấu hiệu cho thấy chúng bị chặt trong những nghi lễ hành quyết dành cho ma cà rồng.
Nơi yên nghỉ của một người bị tình nghi là ma cà rồng tại châu Âu

Các công nhân xây dựng phát hiện những ngôi mộ khi họ làm một đường vành đai xung quanh thành phố Gliwice, Ba Lan, Telegraph đưa tin. Đầu của những bộ hài cốt trong các ngôi mộ không nằm trên cổ mà nằm ở phía trên của hai chân – cho thấy chúng là đối tượng của một nghi lễ hành quyết để đảm bảo rằng các xác chết sẽ không thể hồi sinh.

Thời điểm những bộ hài cốt được chôn là một bí ẩn. Tiến sĩ Jacek Pierzak, một trong những nhà khảo cổ tại hiện trường, nói rằng họ không thấy đồ trang sức, khóa thắt lưng, cúc áo hay bất kỳ thứ gì. Những hiện vật trong mộ có thể giúp các chuyên gia xác định tuổi của hài cốt.

Người xưa đối xử rất tàn bạo với những người bị nghi là ma cà rồng. Hình phạt dành cho các nghi phạm bao gồm chặt đầu, treo cổ rồi để tử thi phân hủy cho tới khi đầu lìa khỏi thân. Khi chôn xác “ma cà rồng”, người ta thường đặt đầu của họ lên chân với hy vọng họ sẽ không thể tìm thấy đầu để sống lại.

Trong tiểu thuyết của nhà văn Bram Stoker, ma cà rồng là những kẻ mặc áo choàng và hút máu. Khái niệm ma cà rồng trong thời Trung Cổ rộng hơn nhiều so với hình ảnh của ma cà rồng trong tiểu thuyết của nhà văn Bram Stoker. Chẳng hạn, những người theo tà giáo hoặc để thức ăn lên mộ của những người thân đã qua đời đều có thể bị coi là ma cà rồng và sẽ bị hành quyết nhanh chóng.

Cuộc đời những thần đồng không trở thành thiên tài

Nhiều thần đồng với trí tuệ và tài năng vượt trội xuất hiện trong thế kỷ 20, rất nhiều trong số đó trở nên vĩ đại với thành tựu vượt bậc, nhưng cũng không ít thần đồng phải chôn vùi khả năng của mình vì nhiều lý do khác nhau.
William James Sidis

William James Sidis - người thông minh nhất 

William James Sidis (1898 - 1944) là con của vợ chồng Mỹ gốc Do Thái, cả cha và mẹ ông đều có trí tuệ nổi trội. Ông Boris, cha của William, là giáo sư tâm lý học tại trường Đại học Havard. Còn mẹ của ông, bà Sarah là một bác sỹ tài năng.

Cậu bé William sớm bộc lộ tài năng trí tuệ thiên bẩm khi 18 tháng tuổi, cậu có thể đọc báo thành thục; hai tuổi cậu bé tự học tiếng La tinh; lên ba, William có thể nói được tiếng Hy Lạp và tự đánh máy các bức thư. Năm 8 tuổi, William đã chứng minh được tài năng toán học thiên phú bằng cách phát triển một bảng logarit mới dựa trên con số 12. 

Khi 9 tuổi, William tham gia phát biểu tại một hội nghị nghiên cứu không gian ở Đại học Harvard. Hai năm sau, cậu nhóc 11 tuổi đã vinh dự trở thành sinh viên trẻ nhất trong lịch sử trường đại học danh tiếng Harvard.

Nhiều giáo sư ở Harvard kể lại, từ khi lên 8, William đã đủ trí thông minh và kiến thức để học tại đại học này. Nhưng lúc này vóc dáng cơ thể của cậu "chưa phù hợp" để đủ điều kiện học đại học. Chính vì vậy ban giám hiệu quyết định, William phải đợi thêm ba năm nữa mới được học ở ngôi trường danh giá này.

Các bài test cho thấy chỉ số thông minh của William đạt 250-300, được công nhận là người thông minh nhất trong lịch sử thế giới. Ngoài tài năng về toán học, ông còn thông thạo 8 loại ngôn ngữ khác nhau và viết rất nhiều cuốn sách khoa học có giá trị.

William tốt nghiệp Harvard năm 16 tuổi, 4 năm sau, ông trở thành giáo sư toán tại trường ĐH Rice, Mỹ. Nhưng khi bị quá nhiều sinh viên châm chọc, William đã từ bỏ sự nghiệp dạy học và quay lại Harvard để học luật, điểm khởi đầu cho một giai đoạn sóng gió trong cuộc đời của ông.

Năm 1919, William bị bắt khi tham gia cuộc diễu hành chống chiến tranh tại Boston. William bị kết án 18 năm nhưng được cha của ông giúp ra tù, song người cha này lại có một quyết định sai lầm khi đưa ông vào viện điều trị tâm thần hơn một năm. 

Vì quá lo sợ con trai mình sẽ lầm đường lạc lối, mẹ và cha của William liên tục kiểm soát, theo dõi và cấm đoán ông giao lưu kết bạn với những người lạ. Quá chán nản, ông từ bỏ toán học và chuyển sang viết sách. Tuy nhiên, ông lạc lối từ đây.

Năm 1925, ông xuất bản cuốn sách về vũ trụ học, trong đó ông dự đoán về các hố đen trong vũ trụ nhưng không nhận được nhiều sự ủng hộ của giới học giả. William qua đời vì xuất huyết não vào năm 1944 khi mới 46 tuổi.

Winfred Sackville Stoner Jr - thần đồng nghệ thuật

Winfred Sackville Stoner Jr sinh ra ở Virginia, Mỹ năm 1902 và là con riêng của bà Winfred Sackville Stoner, một nhà giáo dục tài năng, người sáng lập ra trường phái “dạy học gắn liền với niềm vui của trẻ”. 

Với sự quan tâm và dạy dỗ của mẹ, Stoner Jr nhanh chóng bộc lộ tài năng thiên bẩm về ngôn ngữ. Chưa đầy 8 tuổi, cô bé dịch rất nhiều cuốn sách ra tiếng Tây Ban Nha. Năm 9 tuổi, Stoner Jr vượt qua kỳ thì tuyển gắt gao trở thành sinh viên của một trường đại học danh giá.

Chưa dừng lại ở đó, năm 12 tuổi, Stoner Jr giao tiếp thành thạo bằng 8 thứ tiếng, am hiểu tường tận nhiều loại nhạc cụ như guitar, piano và sáng tác rất nhiều bài thơ, tiểu thuyết có giá trị văn học cao.

Sự thông minh của Stoner Jr  đem đến cho mẹ cô một "món hời" lớn. Bà chia sẻ những bí quyết dạy con trong một cuốn sách mang tên “Giáo dục tự nhiên”. Bất cứ bậc phụ huynh nào sống ở Mỹ thời bấy giờ đều mong muốn có được cuốn sách này. Chỉ trong một thời gian ngắn, Stoner Jr và mẹ của mình trở thành những triệu phú giàu có.

Cuốn sách Natural Education (tạm dịch: Giáo dục tự nhiên) do mẹ của Stoner Jr viết trở thành một trong những tài liệu dạy con nổi tiếng nhất mọi thời đại.

Tuy nhiên, Stoner Jr có cuộc sống hôn nhân không thành công như trí tuệ của mình. Năm 1921, cô kết hôn khi mới có 19 tuổi với một người Pháp tên là Charles De Bruche. Đây là tên lừa đảo chuyên nghiệp, hắn giả vờ chết vào năm 1922 ở Mexico để lấy tiền bảo hiểm nhân mạng từ Stoner Jr. Sau khi biết được sự thật đau đớn vào năm 1930, cô quyết định tái hôn theo ý muốn của mẹ.

Nhưng cuộc hôn nhân đầu tiên đã để lại cho Stoner Jr một vết thương lòng ghê gớm, chỉ trong ba năm, cô liên tục kết hôn rồi ly dị với ba người đàn ông. Cuối cùng, sau khi chia tay vị hôn phu thứ tư EW Harrison, Stone Jr quyết định sống cô độc một mình cho đến hết đời tại một cùng quê hẻo lánh ở Virginia.

Nathalia Crane - nhà thơ trẻ nhất thế giới 

Sinh năm 1913 tại vùng Brooklyn, Nathalia Crane là một trong những nhà thơ trẻ nhất thế giới được biết đến. Những sáng tác đầu tiên của cô ngay lập tức gây chú ý dư luận. Khi mới 9 tuổi, các bài thơ của Crane đã được tờ New York Sun mua bản quyền để xuất bản.

Đến năm lên 10, "tài năng nhỏ" này đã tạo ra tác phẩm cực kỳ ăn khách lúc bấy giờ có tên “Romance”, miêu tả lại cuộc phiêu lưu kỳ thú của một thiếu nữ xinh đẹp tới hòn đảo của các thiên thần.

Đến năm 1925, khi mới 12 tuổi Crane được bầu làm thành viên chính thức của “hội nghệ thuật Hoa Kỳ”. Từ đấy, cứ mỗi năm, thần đồng thơ văn lại đều đặn cho ra đời những tác phẩm xuất chúng. Cô nhanh chóng trở thành niềm tự hào của cả nước Mỹ, nhiều người còn gọi yêu Crane là: “Đứa trẻ vàng của Brooklyn”.

Nathalia Clara Ruth Crane
Nhưng khác với nhiều thần đồng đương thời, Crane không còn một chút thơ ngây của trẻ em, cách suy nghĩ của cô bé già dặn hệt như một người trưởng thành. Những câu trả lời phỏng vấn của Crane với báo giới luôn sắc sảo, khôn ngoan, với giọng điệu thấm đẫm sự từng trải. Đặc biệt, cô bé còn mạnh dạn chia sẻ quan điểm của mình về tình yêu, hôn nhân, tình dục.

Chính từ suy nghĩ này với tài năng "không thể tin nổi", một số nhà thơ đã nghi ngờ tài năng của Crane chỉ là trò bịp bợm. Nhà phê bình thơ Edwin Markham cho rằng: “Một đứa trẻ 12 tuổi không thể nào có một kiến thức rộng lớn như vậy. Hiểu biết trong các bài thơ của Crane trải dài từ kiến thức lịch sử, khảo cổ, tình yêu, hôn nhân. Đó thực sự quá nhiều, tôi tin đây là sự hợp sức của rất nhiều cá nhân và Crane chỉ là người đại diện”.

Một số bài báo ác ý hơn cố chứng minh rằng cha mẹ của Crane mới chính là chủ nhân của các tác phẩm và đứa con gái chỉ là bình phong đánh lừa dư luận. 

Quá mệt mỏi trước những công kích, Crane buông xuôi công việc sáng tác, và các tác phẩm ít dần. Từ khi trở thành giáo viên tiếng Anh của Đại học San Diego, Crane cũng đoạt tuyệt vĩnh viễn với thơ văn. Kể từ đó cô sống một cách thanh đạm, khiêm tốn, luôn cố gắng tránh xa những ồn ào của xã hội.

Elizabeth Benson - sáng tác thơ văn khi 3 tuổi

Elizabeth Benson sinh năm 1913 ở Texas, Mỹ. Anne Austin - mẹ cô là một nhà báo, tiểu thuyết gia trinh thám nổi tiếng đương thời. Có lẽ được di truyền tài năng văn học của mẹ, ngay 3 tuổi Elizabeth đã biết đánh vần và bắt đầu sáng tác thơ văn.

Với IQ hơn 214, cô bé Elizabeth Benson trở nên nổi tiếng khắp thế giới từ khi lên 8. Nhưng mẹ cô không để cho con gái thoải mái tiếp xúc với các phương tiện truyền thông, thậm chí bà còn không cho Elizabeth đọc các mẫu báo ca ngợi tài năng nữ thần đồng này. Chính vì vậy, dù có bộ não của một giáo sư nhưng Elizabeth vô cùng khiêm tốn và cầu tiến.

Khi 13 tuổi, cô cho ra đời một cuốn tiểu thuyết ăn khách và nhận được học bổng của trường Đại học Barnard tại New York. Cô bé còn bộc lộ tài năng trên lĩnh vực thể thao. 

Trong những năm học đại học, Elizabeth đạt rất nhiều huy chương vàng, giấy khen ở các môn bóng chuyền, bơi lội, điền kinh. Trong một cuốn sách, Elizabeth chia sẻ: “Hoạt động cơ bắp sẽ nâng cao khả năng hoạt động của các tuyến nội tiết, giúp đầu óc luôn luôn minh mẫn, tỉnh táo”.

Khi tương lai của một thiên tài đang dần rực sáng, thì Elizabeth lại chọn một lối rẽ khác. Điều này có thể là hạnh phúc riêng của cô, nhưng lại là nỗi thất vọng và "bất hạnh" cho những người xung quanh.

Sau khi tốt nghiệp đại học, thiên tài này chọn một cuộc sống đơn giản bên người mình yêu. Cô không tham gia vào các hoạt động sáng tác, nghiên cứu văn học mà trở thành một người vợ, người mẹ đảm đang, thương yêu con cái. 

Đã có có nhiều tờ báo, phương tiện truyền thông đứng ra chỉ trích, phê bình sự ích kỷ của Elizabeth khi không cống hiến bộ óc của mình cho đất nước, xã hội. Nhưng cô vẫn bỏ ngoài tai tất cả để sống hạnh phúc với gia đình cho tới khi từ trần vào năm 80 tuổi.

Ngôi mộ 2.000 năm tuổi ở Mexico

Các nhà khoa học vừa phát hiện một ngôi mộ chứa 30 bộ hài cốt và một phần tàn tích của kim tự tháp khoảng 2.000 năm tuổi phía đông Mexico.

Phần còn lại của kim tự tháp được phát hiện ở thị trấn Jaltipan

Ngôi mộ được phát hiện tại thị trấn Jaltipan, phía đông nam của Veracruz. Tại đây, các nhà nghiên cứu của Viện lịch sử và nhân học quốc gia Mexico (INAH) tìm thấy nhiều bức tượng nhỏ, các hạt ngọc, gương và hài cốt động vật.

Nhóm khảo cổ cho rằng, những người trong ngôi mộ này đã bị hành quyết trong khoảng thời gian từ thế kỷ thứ nhất đến năm 600 hoặc 700 sau công nguyên. Các bộ xương trong ngôi mộ sẽ được các nhà khảo cổ khai quật và nghiên cứu để tìm hiểu điều mà họ trải qua khi bị chôn cất.

Nhà khảo cổ học Alfredo Delgado, làm việc tại INAH cho biết, đến nay các nhà khoa học phát hiện khoảng 30 ngôi mộ, trong đó ít nhất ngôi mộ chứa hai trẻ sơ sinh.

Cùng với nhiều bộ hài cốt, nhóm khoa học còn thấy sừng hươu, xương chó, nai và cá. Ngoài ra còn có bằng chứng cho thấy các cư dân tại khu vực này là những người tìm hóa thạch khi các nhà khoa học phát hiện nhiều răng hóa thạch của loài cá mập tiền sử Megalodon tuyệt chủng cách đây hàng chục triệu năm.

Các hiện vật khu vực này đại diện cho nhiều nền văn hóa. Một số bức tượng nhỏ và gạch được tìm thấy của người Maya, trong khi một số đồ gốm khác đến từ thành phố cổ Teotihuacan. Ông Alfredo Delgado cho biết họ sẽ tiếp tục nghiên cứu các mẫu vật được tìm thấy xem nơi này có phải là một khu vực đa văn hóa hay không.

Các kim tự tháp được tìm thấy trên một ngọn đồi gần ngôi mộ, làm bằng các phiến đá và cao 12 mét. Theo các nhà nghiên cứu, các kim tự tháp giống phong cách Maya hoặc Tajin. 

Nhóm chuyên gia cũng phát hiện ra những viên gạch tại thị trấn Jaltipan giống như ở Comalcalco, một thành phố của người Maya cách khu vực Tabasco 120 km.